Ra đi nào biết khổ trăm bờ
Nhọc nhằn gánh nặng trĩu đôi vai
Nỗi lòng cô quạnh con chim quốc
Ruột ngắt nhói đau vọng cố hương
May mắn công thành danh được toại
Còn không sẽ vấp vướng tơi bời
Những dặm nẻo đường chân lữ khách
Cũng vạn khó khăn bước lưu hành
Người xa kẻ ở muôn cách trở
Nhiều đắng chua cay thắt cõi lòng
Vẫn trống tay không thầm hổ thẹn
Lánh vào lối nhỏ chốn tôi về
Từ đó an phận người viễn xứ
Bên vợ con hiền mái nhà son
Cho tôi xin gởi chút ân tình
Của kiếp bọt bèo mãi lênh đênh